Than ôi!
Mây mờ Nam Việt, sóng dậy Biển Đông
Lòng người sầu thảm trời đất phân ưu
Những hay tin Thầy cưỡi hạc phi thiên
Lòng chúng con nhớ thương khôn xiết kể
Mỏi mắt ngóng trông rưng rưng dòng huyết lệ


Nhớ thầy xưa!

Theo hầu Sáng Tổ
Một dạ trung trinh
Mấy mươi năm gió táp mưa sa 
Bóng tùng lâm bao phen nghiêng ngả
Tân khổ vô vàn
Trân cam nào có
Thế nhưng:
Trên dưới một lòng, sắt sắt son son
Sư đồ tâm huyết, gây dựng sơn môn
Khởi phát tông phong
Tâm truyền võ đạo
Cách mạng tâm thân
Dân cường nước thịnh
Phát huy văn hóa khắp năm châu
Bốn bể người người đều kính ngưỡng
Chín mươi năm dốc lòng vì môn phái
Thầy đã đi về cùng Sáng tổ
Chúng con ở xa ngàn cây số
Đất Hải Phòng cúi đầu vọng bái!